A1 FAMILY ^_^
Welcome to A1 FAMILY ^_^
Bạn hãy đăng kí để trở thành 1 thành viên của diễn đàn!
Cùng xây dựng để diễn đàn ngày càng phát triển!
Nếu bạn là 1 thành viên thì hãy làm gì đó để xứng đáng là 1 thành viên của A1 FAMILY ^_^

A1 FAMILY ^_^

DIỄn Đàn Chung Của Mọi Người!
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Đồ tồi,tôi yêu anh. (phần 3)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
cauvong_muathu
Thành viên rất tích cực
Thành viên rất tích cực
avatar

Tổng số bài gửi : 103
Points : 235
Join date : 07/04/2010
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Đồ tồi,tôi yêu anh. (phần 3)   Tue Jul 27, 2010 4:12 pm

Nó bước vào phòng, dọn dép đống thức ăn, chợt thấy trên bàn có một bát thức ăn đầy ắp được đậy điệm cẩn thận. Hình như là phần nó. " Hắn ta cũng ko đến nỗi tệ như mình nghĩ!"
- Chị ơi chị ăn đi, thức ăn em phần chị đó! - Bé Tũn từ đâu chạy vào.
- Sao là em phần à? - Nó hơi thất vọng. "Biết ngay mà, hắn ta đâu tốt như thế!".
- Chị ko thick à?
- Ko, cám ơn em nha!
- Hiiiiiiiiii. - Con bé cười tít mắt. - À chị ơi, chị đừng giận anh Quân nhá! Anh ấy thực ra rất tốt!
- À... ừ, chị ko giận đâu! - Nó miễn cưỡng cười. "Chả qua là nhóc chưa biết anh ta ở trường xấu tính thế nào đâu! Anh ta mà là người tốt thì chắc công an đến phải thất nghiệp!"
***
- Chị ơi em chưa muốn ngủ giờ này! - Bé Tũn phụng phịu.
- Đã chín giờ rồi, mẹ em dặn chỉ phải cho em ngủ trc chín giờ mà!
- Em chả buồn ngủ tẹo nào cả! Hay hai chị em mình chơi đồ hàng đi! - Bé Tũn hớn hở! (Trời, nó 16 hơn rồi còn chơi đồ hàng gì nữa, bé Tũn đúng là trẻ con. Ơ hình như câu này nói hơi thừa, con nhóc ko là trẻ con thì là người lớn à?!!)
- À... Chơi đồ chơi phải để đến mai, bây giờ em phải ngủ để mai còn đi học chứ! (Thực ra nó buồn ngủ quá rồi!) - Bé Tũn ngoan nào, nằm xuống chị xoa lưng cho. - Nó luồn tay vào áo con nhỏ nhẹ nhàng xoa, dịu dàng ơi là dịu dàng.
- Chị ơi em vẫn chả ngủ đc! (Ôí trời! Nó toát cả mồ hôi!)
- Vậy chị kể chuyện cho em nghe nhé! - Nó đề xuất ý kiến. - Mà thôi chắc em chả thick đâu! - Nó lắc đầu gạt phắt ý kiến của mình.
- Ko! Chị kể chuyện cho em nghe đi!
Nó tròn xoe mắt nhìn con nhỏ, lạ thật con bé bướng bỉnh thế mà lại thick nghe kể chuyện. Ờ mà nó là trẻ con còn gì, nó vẫn thường thấy người lớn đọc chuyện cho trẻ đó mà.
- Thế em thick nghe chuyện gì?
- Em cũng ko biết!
- Thế thường ngày mẹ đọc cho em chuyện gì?
- Mẹ ko bao giờ đọc chuyện cho em cả! - Con nhóc buồn rười rượi. (Nó quên phéng mất, bà Hiền bận tụi bụi thế mà! Con bé cũng đáng thương ghê!)
- Thế chị kể cho em nghe chuyện "Nữ hoàng Ai Cập" nhé! Thôi chết chị quên! Nó là chuyện tranh thì kể làm sao được. Hay chị kể chuyện "Cô bé quàng khăn đỏ" vậy. Ôi chuyện này chỉ chẳng nhớ bắt đầu nó thế nào nữa...."Dê đen và dê trắng" có được ko nhỉ? Thôi đúng rồi "Bạch Tuyết và bảy chú lùn". Chị bắt đầu kể nhé! - Nó sung sướng quay ra phía bé Tũn thì ko ngờ con nhóc chả ngủ từ lúc nào rồi! Nó chợt phì cười, nếu có cuộc thi dành cho người ru ngủ trẻ vụng về nhất thì chắc nó phải đoạt giải quán quân!
***
"Tít tít tít.... tít tít... tít tít..." - Tiếng chuông đồng hồ báo thức kêu inh ỏi.
- Điếc tai quá đi, có cho người khác ngủ ko? - Nó ngái ngủ, mắt nhắm mắt mở với tay tắt cái đồng hồ, rồi lại ôm bé Tũn ngủ tiếp. Chợt vài giây sau nó mở to mắt bởi một ý nghĩ vụt qua đầu nó, đánh thức bộ não chỉ bằng quả nho đang ngái ngủ: Mày đang ở đâu? Nhiệm vụ của mày là gì? - Trời ơi, chết tôi rồi, bữa sáng! - Nó hét toáng lên, quoẳng cái chăn ấm ra khỏi người và nhảy cái tót ra khỏi giường. Và nó đã ko quên đánh thức luôn bé Tũn thức dậy khi mới 5 rưỡi sáng.
- Chị ơi, có chuyện gì vậy? - Bé Tũn nhăn nhó trông đến là thảm hại.
- Hiiiiiiiiiiiii. À ko Tũn... - Nó chưa kịp nói hết câu thì con nhỏ lại đã ngủ tiếp từ lúc nào rồi, y như tối hôm qua. Nó kéo chăn đắp cận thận lại cho con nhỏ rồi phi thẳng xuống bếp! (Chưa cả đánh răng rửa mặt nữa, ko biết nấu nướng thế này có hợp vệ sinh ko!)
Đúng 6h nó đã nấu xong cơm sáng, bé Tũn cũng đã dậy sẵn sàng ngồi vào bàn ăn. Chỉ duy nhất có tên trời đánh là chưa có mặt.
- Chị phải lên đánh thức anh ấy! Nếu ko anh ấy ko biết đường dậy đâu!
- Trời! Lại còn thế nữa! - Nó ngao ngán bước lên tầng vô phòng kẻ đáng ghét nhất quả đất!
"Cốc cốc... cốc... cốc" - Nó gõ hoài mà chẳng có động tĩnh gì. Tên này ngủ say quá trời. Nó tự mở cửa bước vào. "Ôí cha, (đừng hiểu lầm) hắn ngủ trông đẹp quá!" (Bó tay với nó).
- Này, này dậy đi học đi! - Nó lay người hắn.
- Cô Ba ơi, cho cháu ngủ thêm một tí nữa đi! - Vĩnh Quân mồm nói mà mắt vẫn nhắm nghiền!
- Đồ mèo lười! Hứ, giám nhầm mình là cô Ba, giọng mình già thế àh! - Nó lay mạnh người Vĩnh Quân một lần nữa - Có dậy ko thì bảo? - Vẫn vô ích. - Ko dậy thì thôi cho muộn học chết đi!
Nó bỏ ra đến cửa, chợt nó:
- Ôí, bé Tũn em nào sao thế? Bé Tũn, bé Tũn! ... Bé Tũn ơi! - Nó kêu thất thanh.
- Bé Tũn bị làm sao? - Vĩnh Quân vục dậy lao ra cửa.
- Hiiiiiiiiiiiiii. Nó đang ăn sáng ở dưới nhà! - Nó cười khoái chí.
- Cô.... Cô đùa kiểu gì đấy! - Vĩnh Quân giận dữ
- Ko thế thì sao anh biết đường mà dậy được! - Nó lại cười tươi - Mà ko ngờ anh cũng biết thương em đấy! Chuyện lạ đó nghe!
Nó dắt bé Tũn ra cổng chuẩn bị đưa tới trường.
- Này! - Vĩnh Quân gọi nó.
- Có chuyện gì? - Nó cau mày hỏi.
Dắt con SH lại gần nó:
- Cô nghe tôi nói đây, đến trường cấm cô nói chuyện cô đến nhà tôi làm thuê, rõ chưa? (Quên chưa giới thiệu, hắn và nó học chung một trường, hắn hơn nó một lớp! Gái hơn hai trai hơn một hợp ghê!)
- Biết rồi! Tự hào gì mà khoe!
- Tôi cứ nhắc để cô nhớ, chứ đến trường tôi mà nghe ai xì xào gì thì đừng có trách tôi! - Nói rồi Vĩnh Quân leo lên SH rú ga phi thẳng.
- Xí, tưởng mình nổi tiếng lắm chắc? Lại còn tinh vi, cứ như mỗi mình mình có SH ko bằng. Cầu cho ra ngoài kia bị công án túm cho chết cái tội oai. - Nó cứ thao thao bất tuyệt một mình.
- Chị ơi mình ko đi học ạ? - Bé Tũn đánh thức cơn mơ ngủ giữa ban ngày của nó.
- Ôi, thôi chết muộn học mất! - Nó hét toáng lên. - Bé Tũn lên xe chị đèo đến trường mau.
- Chị ơi mình đi xe đạp ạ? Sao ko đi taxi? - Bé Tũn tròn mắt hỏi.
- À đi xe đạp để bảo vệ môi trường! (Chứ ko phải là nó ko chịu đc mùi xăng xe đấy chứ?)
- Vậy ạ? Cô giáo cũng dạy em phải biết bảo vệ môi trường. Thế hai chị em mình cùng bảo vệ môi trường nhé! - Bé Tũn hớn hở.
- Uhm. - Nó phì cười vì con nhỏ dễ mắc lừa quá! ( Ơ mà cũng có lừa gì đâu, đi xe đạp bảo vệ môi trường thật mà! Vậy thì học sinh chúng mình cũng biết yêu môi trường ghê các bạn nhỉ? - Cái này hơi ngoài lề, sorry bà con!)
Nhìn hai chị em chúng nó vừa đèo nhau vừa nghêu ngao hát trông đến là buồn cười, đến cả những người đi ngoài đường cũng phải ngoái nhìn. WAAAAAAAAAA, ngày thứ hai đi làm thuê đã bắt đầu!
Vừa về đến nhà nó đã quoẳng cái xe đạp "phịch" một cái xuống sân, rồi phi thẳng vào phòng bếp nấu cơm. Khổ thế, tan học bằng giờ với Vĩnh Quân nên nó phải chạy đua tốc độ để kịp về nấu cơm trưa cho hắn. Nếu ko bụng đói hắn lại sinh sự!
- EEEEEEEEEEEEEEEEEEE, xong chưa? Đói lắm rồi! - Vĩnh Quân gõ bát gọi nó.
- Sắp xong rồi! Chỉ còn vài món nữa thôi! - Nó nói với ra
- Thôi đi bà cô, nấu nhanh lên, đói mờ mắt rồi!
- Muốn nhanh sao ko vào giúp tôi một tay? - Nó bực dọc.
- Đó là lí do tại sao mẹ tôi phải bỏ tiền thuê cô! - Hắn ta nói ngon ơ.
"Đồ tồi! Chỉ biết ngồi đó mà kêu, đã thế ông cho thật nhiều hạt tiêu cho mày chết vì cay!" - Nó nghĩ vậy và làm luôn. Cuối cùng sau một lúc (chính xác là 30 phút các bác ạ!) nó cũng dọn đc cơm ra.
- Trời, đợi đc bữa cơm của cô tôi đến chết! - Vĩnh Quân than thở.
- Chết sao vẫn còn nhe răng ra mà nói? - Nó nói móc.
- Thôi, ko thèm nhiều lời với cô, phải ăn đã, đói rã họng rồi!... AAAAAAAAAAAAAAAAAA. - Vĩnh Quân la thất thanh.
Nó trợn tròn mắt vì ko ngờ tác dụng nhanh quá. KEEEEEEEEE.
- Hạt... hạt...hắt... hắt xì! Có.... hắt xì, hắt xì! Có hạt... hạt tiêu! - Vĩnh Quân hắt xì hơi liên tằng, nứơc mắt nước mũi chảy dòng dòng.
- Uí anh sao thế? Cay quá à? Con trai gì mà kém thế có mỗi tí hạt tiêu thôi mà. Có đến mức ấy ko? - Nó đưa miếng thịt lên miệng thử - Chỉ hơi cay lưỡi quá thôi mà! (hơi với quá nghe có điêu ko các bạn?)
- Hắt xì!... Tôi... tôi bị... hắt xì... dị... dị ứng hạt tiêu! Hắt xì. - Vĩnh Quân mặt mũi đỏ như quả gấc trông đến là tội.
- Hả? - Nó trợn mắt còn to hơn trc. - Dị ứng hả? Sao anh ko nói sớm. Chết tôi rồi. - Nói rồi nó chạy lại chỗ Vĩnh Quân - Nước đây, uống đi. Nhiều vào! - Nó vừa nói vừa tống cả một bình nước đầy vào miệng Vĩnh Quân. Sau một hồi vật lộn, hai đứa cũng khiến cho nước mắt nước mũi Vĩnh Quân thôi ko chảy.
- Tôi... Tôi thực sự ko biết là anh bị dị ứng hạt tiêu! - Nó phân bua.
- Tôi nghi ngờ đó! - Vĩnh Quân vừa lau nước mũi vừa nói.
- Ko, tôi thề đấy, nếu biết tôi đã ko cố tình bỏ nhiều hạt tiêu đến thế! - Nó vội ôm tay bịt miệng vì nhỡ lời.
- Đó, tự cô tố cáo cô rồi đấy! Khít khít ... - Vĩnh Quân vừa nói vừa khịt mũi (tác dụng phụ vẫn chưa hết. Và tác dụng chính thì chưa bắt đầu.)
***
- Nhắm mắt vào ko tôi bôi dính vào bây gìơ - Nó nhắc Vĩnh Quân.
- Biết rồi! - Vĩnh Quân nhăn nhó vì những chiếc mụn đỏ to tướng mọc đầy mặt. (Tác dụng chính mà tôi nói đó!)
- Xong rồi, cởi áo ra xem ở lưng có ko?
- Ko! Tôi ko cởi áo đâu! - Vĩnh Quân quả quyết.
- Tôi là con gái còn chả xấu hổ thì anh còn xấu hổ cái nỗi gì.
- Tôi khắc tự bôi đc!
- Ở lưng anh bôi bằng niềm tin àh? Cởi ra đi, ko tôi đi thì hối ko kịp đấy! Chả qua là lỗi tại tôi nên tôi mới bôi cho anh chứ ko thì còn lâu! - Nó lớn tiếng làm cao.
- Cởi thì cởi!- Vĩnh Quân buộc phải nghe theo.
Ko hiểu sao nó như bị hút hồn bởi cái lưng trắng như da con gái được phủ một lớp mụn dày đặc. Nói thế chứ vẫn đầy nam tính lắm. Nó cứ ngẩn to te chả nhúc nhích gì cả.
- Sao cô ko bôi? Đứng im đấy làm gì?
- Hả... à à... - Nó giật mình, lắc đầu nguồi nguội. Rồi bàn tay nó nhẹ nhàng xoa thuốc khắp lưng Vĩnh Quân, ko hiểu sao tay nó run run kiểu gì ấy, còn Vĩnh Quân cũng chả kém, nóng hết cả người.
- Xong chưa? Sao lâu thế? - Vĩnh Quân phá tan bầu ko khí.
- Rồi! - Nó đáp gọn lỏn. Đóng típ thuốc lại, bước ra đến cửa. - À này, mụn mọc nhiều thế chắc ở mông cũng có đấy chứ? - Nó cười đểu hỏi.
- Cô vô duyên nó vừa thôi! Tôi ko cho cô bôi đâu! - Vĩnh Quân cuống cuồng.
- Haaaaaaaaaaa, hóa ra là cũng có ở mông thật à? - Nó cười ngặt nghẽo - Vậy thì để...
- Tôi nói rồi, tôi ko cho cô bôi đâu! - Vĩnh Quân vội vàng lấy hai tay che chắn bảo vệ mông mình.
- Haaaaaa, anh nghĩ là tôi sẽ bôi chỗ đấy cho anh ư? Có cho tiền cũng ko bao giờ nghe chưa? Ý tôi là để cho bé Tũn vào bôi cho anh, hiểu chưa? - Nó lại ôm bụng cười vì bộ dạng của Vĩnh Quân - Nhìn anh trông nực cười quá, haaaaaaaaaaaaaa.
Bỗng...........

_________________
Hãy tập ăn cay đi
Để rùj wen với đắng
Cuộc sống đâu phẳng lặng
Mà cứ thích ngọt ngào...
^R.bow^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
cauvong_muathu
Thành viên rất tích cực
Thành viên rất tích cực
avatar

Tổng số bài gửi : 103
Points : 235
Join date : 07/04/2010
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ tồi,tôi yêu anh. (phần 3)   Fri Jul 30, 2010 9:00 pm

sao dạo này mọi ng it lên 4rum zậy nhỉ?
confused confused confused

_________________
Hãy tập ăn cay đi
Để rùj wen với đắng
Cuộc sống đâu phẳng lặng
Mà cứ thích ngọt ngào...
^R.bow^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Đồ tồi,tôi yêu anh. (phần 3)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
A1 FAMILY ^_^ :: Truyện đọc ^^-
Chuyển đến