A1 FAMILY ^_^
Welcome to A1 FAMILY ^_^
Bạn hãy đăng kí để trở thành 1 thành viên của diễn đàn!
Cùng xây dựng để diễn đàn ngày càng phát triển!
Nếu bạn là 1 thành viên thì hãy làm gì đó để xứng đáng là 1 thành viên của A1 FAMILY ^_^

A1 FAMILY ^_^

DIỄn Đàn Chung Của Mọi Người!
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Đồ tồi,tôi yêu anh. (phần 12)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
cauvong_muathu
Thành viên rất tích cực
Thành viên rất tích cực
avatar

Tổng số bài gửi : 103
Points : 235
Join date : 07/04/2010
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Đồ tồi,tôi yêu anh. (phần 12)   Wed Jan 19, 2011 9:05 pm

- Alo, mẹ ạ?
-....
- Chiều 3h mẹ đã về ạ? Hiiiiiiiiiiiiiiii. Cái Tũn nó mong mẹ lắm. Mẹ nhớ mang nhiều quà cho nó.
-...........
Cúp cái điện thoại xuống, Vĩnh Quân quay ra nó và bé Tũn vừa từ cầu thang chạy xuống.
- Chiều 3h mẹ về.
- A chiều mẹ về rồi! Sướng quá!
- Này, sao cô ko nói gì thế?
- À........... ừ............. Tôi sắp thoát khỏi công việc đi làm thuê rồi! Vui quá! Sắp đc trở về bên ba mẹ thích thật!
- Cô vui thế à?
- Hả?......... Tôi...... - Chợt một ko khí im lặng bao trùm tất cả. Sao Vĩnh Quân ngốc thế? Sao cậu lại đi hỏi nó một câu hỏi như vậy? Vui ư? Cũng có thể! Nhưng đó chỉ là cảm giác của những ngày đầu tiên nó đến đây. Còn bây giờ thì ko! Nó đã thực sự thấy yêu những khoảnh khắc ở đây. Dù rằng tất cả chỉ vẻn vẹn có 1 tuần. Đôi khi cảm xúc và tình cảm ko có khái niệm thời gian!
****
- Các em tự giác làm bài! Cất hết sách vở, tài liệu có liên quan đi. Tôi mà bắt đc quả tang em nào gian lận thì đừng trách với tôi. - Thầy giám thị "Hắc xì dầu" nói mà sao cứ nhìn vào nó. Y như là ám chỉ nó ko bằng. Hừ hừ....... Học kém thường hay bị để ý lắm mà, nhất là những giờ kiểm tra kiểu thế này. Xí, nó ko thèm bận tâm, hôm nay cho thầy săm mờ soi nó cả buổi, ko thèm giở sách, quay bài nha. Tóm lại là những gì đc tên Vĩnh Quân giảng giải hôm qua nó cũng hiểu sơ sơ rồi.
- Làm bài cho nghiêm túc đó. - Thầy phát bài cho nó mà nghiêm giọng nói. "Sao thầy cứ có ác cảm với mình thế nhỉ, lần nào koi kiểm tra cũng nói câu này với mình! Ức thật!'
- Dạ!........... " Hưx! Thầy đúng là "hắc xì dầu"!"
Đọc đề, lần đầu tiên nó thấy hiểu những gì cái đề này viết và yêu cầu. Lần đầu tiên nó thấy cái đầu của nó biết suy nghĩ, cái miệng ko phát ra tiếng và cái mắt chỉ dán vào tờ đề cùng tờ bài kiểm tra. Nó viết, nó giải cứ như tất cả trong cái bộ não chỉ bằng quả nho của nó đã đc lập trình sẵn chỉ việc viết, nghĩ, viết và viết. Những con số giờ ko nhảy nhót, ko trêu ngươi, chọc tức nó nữa. Trông chúng giờ thật đáng iu, đáng iu dễ sợ trong mắt nó. Chợt nó giật mình ngẩng lên, nó bắt gặp ánh mắt thầy đang nhìn nó, nhìn kĩ ghê gớm. Ko hiểu sao nó thấy run, nó quay đi chỗ khác, nó muốn né tránh ánh mắt nghiêm dễ sợ của thầy.
- Cô Ly! - Nó lại một lần nữa giật mình. - Làm bài đi, ngó nghiêng gì?
- Dạ?.... Nó ức ko nói đc gì, cúi xuống và tiếp tục làm bài. Nó lại say sưa giải và viết lia lịa. Và cũng lần đầu tiên nó thấy thời gian một tiết học trôi qua nhanh thế! Nó mỉm cười với bài kiểm tra của mình. "Hà hà......... hà............ Cả 5 câu mình làm đc cả 5! Tí về phải cảm ơn hắn mới đc!"
****
Trong phòng chờ giáo viên, một ko khí căng thẳng bao trùm,......
- Em nói đi, em đã quay cóp bài phải ko?
- Em đã nói rồi! Em ko quay cóp bài! - Nó một mực khẳng định.
- Ko quay cóp bài? Thế tại sao em có thể làm hết đc 5 câu bài tập này?
- Thầy nói thế là sao? Chẳng nhẽ em ko đc phét làm hết cả 5 câu?
- Tôi ko nói ý đó, tôi chỉ hỏi em tại sao em lại làm đc cả 5 câu bài tập này với một sức học như em?
- Thầy nói thế có nghĩa là em học kém, em chỉ có thể quay cóp mới làm đc bài kiểm tra này?
- Đúng!
- Sao thầy có thể vô lý, và áp đặt như thế? Thầy lúc nào cũng có ác cảm với em! Thầy ko công bằng chút nào!
- Em nói cái gì? Tôi là thầy giáo mà em giám nói thế với tôi à? Chính vì sự công bằng nên tôi mới phải làm rõ việc này.
- Em đã tự làm tất cả! Em ko hề quay cóp! Hơn nữa thầy cũng đâu có bắt đc quả tang em làm điều đó chứ! Sao thầy lại khẳng định em quay cóp bài! Thầy như thế ko phải là vô lý hay sao? - Cơn tức của nó ứa lên tận cổ, nó bật khóc!
- Em tưởng lấy nước mắt ra mà dọa thì tôi sợ à?
- Em...... ko......... thèm làm việc đó! - Nó nấc lên từng tiếng. - Thầy vô lý và bất công lắm, thầy ghét em, thầy luôn có ác cảm với em, thầy.......... - Nó nói với tất cả những suy nghĩ và sự ức chế trong lòng.
- Em.........! - Giọng thầy giám thị trùng xuống. - Đúng là tôi thực sự ko thick em. Tại em là một học sinh ko có ý thức học. Nhưng ko có nghĩa là tôi ghét em, tôi chỉ ko thể tin tưởng vào em, tôi ko tin em có thể tự mình làm hết bài kiểm tra này, nếu chúng sai, hoặc đúng một ít, hay thậm chí đc một nửa thì tôi còn có thể tin. Chứ đằng này, em lại có thể làm đc hết. Mà cùng một bài toán trong số này, nếu tôi ko nhớ nhầm thì bài kiểm tra 10 phút hôm trc em bị 2 điểm.
- Cả hôm qua em đã học thưa thầy.
- Qua một đêm mà em có thể làm đc thế này? Em có thể chịu khó ngồi học cả đêm? - Thầy giám thị cố nhấn mạnh như thể phủ định tất cả những lời nó nói.
- Em biết mà! - Nó hét lên - Thầy ko bao giờ tin em cả, thầy luôn luôn áp đặt tất cả, trong mắt thầy em lúc nào cũng chỉ là một đứa học trò lười nhác, học kém, ngang bưỡng, ngỗ nghịch,..... Thầy nghĩ như thế thì cần gì em phải cố gắng nữa, có phải em chỉ thế, chỉ thế thì thầy mới vui, mới hài lòng ko ạ?
- Em im ngay, tôi ko bao giờ có nghĩ như thế? Em là học sinh mà dám gắt, dám lớn tiếng với giáo viên thế à?
- Thưa thầy, cô ấy ko quay cóp ạ! - Nó giật mình quay ra phía cửa, gạt hai hàng nước mắt đang chảy dài, nó ngước lên nhìn. Vĩnh Quân!
- Vĩnh Quân em nói sao? - Ông thầy giáo kinh ngạc hỏi.
- Thầy muốn biết Ly có quay cóp hay ko thì chỉ việc kiểm tra là biết thôi mà.
- Kiểm tra?
- Vâng, thầy cứ ra một đề kiểm tra tương tự, em ấy làm đc hay ko là rõ thôi mà!
- Ờ cũng phải! - Quay sang phía nó - Em thấy thế nào?
- Ko! Tại sao em phải kiểm tra lại chứ? Như vậy có bất công ko? Bài do em làm, em ko quay cóp!
- Đó, em xem thái độ đấy có chấp nhận đc ko? - Quay sang phía Vĩnh Quân. - Em ko làm đc đúng ko? Tôi biết mà, làm sao em có thể chứ!
- Em đã bảo là em làm rồi mà! Thầy nghĩ thế nào thì tùy!
- Em...........! Thế rốt cuộc em có muốn thầy kiểm tra lại ko?
- Tại sao em phải kiểm tra lại trong khi em đã tự mình làm chúng?
- Ly, hãy tin anh! - Mọi thứ như ngừng lại, ko gian ấy chỉ còn có nó và Vĩnh Quân. Giọng nói ấy vang lên, nhẹ mà sao vang thế, từng từ từng chữ như đi thẳng vào lòng nó. Ánh mắt ấy, sâu mà ẩn chứa cái gì đó rất chân thành. Nó ko biết, đó như là một ngọn gió nhẹ nhưng đủ để thổi bay cái cục tức và cái đầu đang nóng lên của nó. Nó thấy tim mình rung lên khe khẽ, một cảm giác lạ thường xâm chiếm ý nghĩ nó, sự tin tưởng hay một cái gì đó đại loại thế!
****
- Ê, cười lên đi, lúc nãy nhìn cái mặt đầy nước, xí lắm! Cười trông Ly đẹp hơn đó!
- Cảm ơn anh!
- Hả?......... À, chỉ cảm ơn xuông thế thôi sao?
- Sao cơ?
- Thì phải cảm ơn bằng hành động chứ!
*** Hai chiếc xe chợt dừng lại, Vĩnh Quân quay sang nhìn nó, bốn con mặt gặp nhau, lặng yên trong một không gian hình như chỉ còn hai đứa. Vĩnh Quân kéo đầu nó lại gần, gần và rất gần....... Hai đôi mắt đã nhắm lại, đủ để cảm nhận một cái vị gì đó ngọt ngào sắp diễn ra.........
- Kooooooooooooooooo! Buông tôi ra, buông tôi ra........... Đồ dê xồm! ***
- Ê đang nghĩ cái gì đó?
- À ko... ko......
- Đang nghĩ linh tinh gì phải ko?
- Đã bảo ko rồi mà!
- Hiiiiiiiiiiiii. Thế đã nghĩ phải cảm ơn tôi cái gì chưa?
- À.... rồi rồi..........
- Gì vậy? Nói mau đi!
- Một bữa cơm thật ngon nhé! Dẫu sao thì hôm nay cũng là bữa cơm cuối cùng rồi mà!
- Ừ nhỉ? - Hai đứa lại lặng im, chả ai nói gì nữa cả, từng vòng quay xe đạp sao cứ nặng chĩu trên đôi chân nó, còn chiếc SH bên cạnh sao cũng chầm chậm đến lạ thường. Gió cứ thổi, và mọi thứ yên lặng đến dễ sợ!
- Này, Ly phải nấu thật ngon đấy nhé? - Vĩnh Quân chợt phá tan bầu ko khí ấy.
- Uhm, anh cũng phải ăn nhiều vào nhé!
- Uhm. - Lại một sự yên lặng bao trùm. Con đường về nhà hôm nay sao lạ thế? Đường hình như dài hơn, rộng hơn và quá tĩnh lặng. Đã quá trưa rồi mà!
- Anh có quên Ly ko?
- Hả?
- Ý Ly muốn hỏi là......... Mà Ly ngốc thật! Làm sao anh có thể quên Ly đc chứ! Ly là một con nhỏ mà anh ghét mà! Chuyên gia gây rắc rối cho anh! Hiiiiiiiiiiiii, người ta bảo khi ghét ai đó thì thường nhớ rất lâu!
- Ko! Quân ko ghét Ly! - Nó nhìn Vĩnh Quân, nó có nghe nhầm ko đó? Vĩnh Quân mà ko ghét nó sao? Uhm thì đúng là kể từ hôm thứ 7 đến giờ nó cảm nhận ở Quân rất nhiều sự thay đổi, nhưng Quân ko ghét nó thật sao? Nó ko biết là nên vui hay buồn nữa. Mà ko! Nó thực sự rất vui! Nó cười, cười tươi lắm, và cũng đẹp lắm!
- Ly cũng ko còn ghét anh nữa! Ly thấy anh ko xấu như Ly nghĩ!
- Thế từ trc đến giờ Ly thấy anh xấu lắm à?
- Uhm, ko chỉ xấu mà còn rất tệ!
- Trời, mà hình như trong mắt anh ngày trc Ly cũng vậy đó!
- Hiiiiiiiiii. Vậy giờ sao anh ko thấy ghét Ly nữa?
- Thì......... - Vĩnh Quân chợt trông thấy bên đường, một người con gái với mái tóc dài uốn xoăn, lướt qua trên chiếc xe LX vàng. Cậu như khựng lại, ko tin nổi vào mắt mình. " Cô ấy, đúng là cô ấy rồi!"
- Ly, em về trc đi nhé! Anh........ anh phải đi có việc! - Nói rồi Vĩnh Quân vội quay đầu xe lại, đuổi theo chiếc LX vàng phía trc.

_________________
Hãy tập ăn cay đi
Để rùj wen với đắng
Cuộc sống đâu phẳng lặng
Mà cứ thích ngọt ngào...
^R.bow^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Đồ tồi,tôi yêu anh. (phần 12)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
A1 FAMILY ^_^ :: Truyện đọc ^^-
Chuyển đến